Lê Sơn Thánh Mẫu Là Ai

  -  

- Trong loại sông đằng đẵng của lịch sử vẻ vang đã vướng lại biết bao truyền thuyết thần thoại và thần thoại huy hoàng. Những mẩu truyện về 1 thời “Nhân - thần đồng tại” ấy đã ngấm sâu vào trung khu khảm, khiến người ta mê mệt khao khát, tựa hồ như vừa bước vào thế giới Thần Tiên chân thực. Thần thoại cổ xưa về Thánh mẫu mã núi Hoa Sơn là 1 câu chuyện như thế.

Bạn đang xem: Lê sơn thánh mẫu là ai

Xem lại: Phần 2

*
Núi Hoa Sơn. (Ảnh: weibo)

Sau khi giã biệt Thánh Mẫu, lưu Ngạn Xương tách Hoa Sơn lập cập về gớm thành, đọc con đường ngày đi đêm ngủ, ở đầu cuối cũng cho được trường thi. Liên tiếp ba kỳ thi chàng đông đảo làm được xuất sắc. Sau khoản thời gian triều đình công bố, giữ Ngạn Xương xếp vật dụng bảy ở bảng vàng, không lâu sau đàn ông được chúa thượng phái đến Đăng Châu có tác dụng huyện lệnh.

Sau lúc nhậm chức, lưu Ngạn Xương vẫn ghi nhớ luôn ghi nhớ lời dặn dò của Thánh Mẫu, nam giới tự dặn lòng đề nghị làm một bậc quan lại thanh liêm, chủng loại mực. Ngày ngày đại trượng phu đều chăm chỉ làm việc, nhiệt tình tới nỗi khổ của bách tính, được dân chúng trong vùng hết lời ca ngợi.

Không lâu sau, có bạn mai mối nói với cánh mày râu về đái thư vương vãi Tú Anh, vốn cái dõi thư hương, là bậc thiếu nữ nhi có học thức, đọc lễ nghĩa, khét tiếng đức hạnh tài năng. Phái mạnh nhớ lại lời Thánh chủng loại Nương Nương, bèn tìm bạn hợp bát tự, sẵn sàng sính lễ, ko lâu sau đã cưới bà xã thành hôn. Vương vãi Tú Anh dung mạo đoan trang, tú mỹ hiền đức thục, mọi khi vợ chồng bên nhau gần như hết lòng yêu thương chuyên sóc, ngày ngày trôi qua đầy đủ vô thuộc ngọt ngào.

Một ngày thanh nhàn hai vợ chồng không có câu hỏi gì bèn mướn một cái kiệu ra ngoài thành phố du ngoạn. Khi ấy đúng trong tháng Ba thân xuân, cảnh thứ tươi đẹp, liễu rủ phất phơ, hoa đào tươi thắm, mặt hồ nước lăn tăn gợn sóng, bên dưới nước chú cá chép bơi lượn, xung quanh hồ từng đóa từng đóa hoa sen rung rinh trong gió. Nhì người trong thâm tâm cao hứng, thật bất ngờ nơi sơn làng mạc hoang vắng ngắt thế này lại có cảnh sắc tuyệt đẹp cho như vậy!

Vừa kết thúc lời, tức khắc thấy cùng bề mặt hồ nổi lên một phi thuyền lướt như bay về phía họ, chú ý từ xa thấy trơn ai như một đàn bà đang đứng ngơi nghỉ đầu thuyền. Hai bà xã chồng chú ý nhìn, bất giác con thuyền đã mang đến ngay trước mặt, chỉ thấy thanh nữ ở đầu thuyền một tay ôm vật gì đó, một tay vẫy gọi: “Lưu công tử, còn lưu giữ Triêu Hoa chăng?”.

Lưu Ngạn Xương cực kỳ kinh ngạc, đưa góc nhìn kỹ, chẳng cần Triêu Hoa thì còn ai đây? con trai liền vội vội vàng vàng rảo bước, chỉ muốn chạy ngay lập tức tới đó, nhưng mà nước hồ quá sâu mà nam nhi lại lừng khừng bơi, trong trái tim sốt sắng ngần ngừ làm phương pháp nào. Triêu Hoa phẩy tay áo, trong nháy mắt nhị vợ ông xã đã đứng bên trên thuyền, tức thì trước phương diện Triêu Hoa!

“Triêu Hoa bái kiến công tử, bái loài kiến phu nhân”, rồi hành lễ chúc phúc. Triều Hoa nói: “Nương Nương đã hạ sinh được một nhỏ bé trai, viết tên là Trầm Hương. Thiên giới cần thiết giữ lại lâu, vậy buộc phải Nương Nương lệnh cho Triêu Hoa bây giờ đưa tiễn, xin nhờ vào cậy công tử với phu nhân sau này thiện đãi kiều nhi, chăm sóc dục thành người”.

Nói rồi Triêu Hoa bế đứa bé xíu trong bọc đưa cho Lưu Ngạn Xương, phái mạnh Lưu đón lấy đàn ông còn đỏ hỏn, quan sát Triều Hoa mà trong trái tim tâm tư rối bời. Phái mạnh sốt sắng hỏi: “Nương Nương vẫn khỏe mạnh chứ?”.

Triêu Hoa khựng lại giây lát, góc nhìn chứa chan nỗi niềm: “Nương Nương vì kết duyên với công tử mà phạm luật Thiên quy, đã biết thành Nhị Lang Chân Quân chấp pháp trách phạt, đè bên dưới núi Hoa Sơn chịu khổ, lần khần ngày làm sao ra…”.

*
“Nương Nương vì kết duyên với công tử mà vi phạm luật Thiên quy, đã bị Nhị Lang Chân Quân chấp pháp trách phạt, đè dưới núi Hoa Sơn chịu khổ, chần chờ ngày như thế nào ra…”. (Ảnh: kknews)

Triêu Hoa mang ra một phong thư, nói rằng vày Nương Nương đích thân viết đến Trầm Hương, dặn rằng khi Trầm Hương to lên hãy đưa cho cậu xem. Ngừng lời, Triêu Hoa lại nhũn nhặn mình trường đoản cú biệt: “Triêu Hoa không đủ can đảm ở lại lâu, xin cáo lui tại đây!”.

Lời không nói xong, người đang không thấy nữa, con thuyền cũng biến mất tự thời gian nào.

Lưu Ngạn Xương và Vương phu nhân sực tỉnh, chỉ thấy hai người đã sinh hoạt trên bờ. Đứa trẻ vẫn còn đấy quấn tã ở yên trong vòng tay cha, nhắc nhở họ rằng không còn thảy vừa rồi chưa hẳn giấc mơ mà là chân thực. Giữ Ngạn Xương nghĩ tới việc Thánh mẫu bị đè bên dưới Hoa Sơn, trong thâm tâm vô cùng buồn sầu khổ, nhị mắt không phòng được giọt lệ lã chã: “Đều là do Ngạn Xương ko tốt, đã khiến cho Nương Nương đề xuất chịu khổ!”.

Lại nghe thấy tiếng nhỏ nhẹ của bé trai, té ra đứa bé xíu đang mỉm cười trong mơ, ngoài ra đương trò chuyện cùng ai. Giữ Ngạn Xương nhức lòng bất giác thốt lên: “Con trai tôi!”.

Vương phu hiền hậu đầu mang đến cuối đang tận mắt bệnh kiến, tận tai nghe thấy, trong tâm nghĩ: Trước nay các lần nghe phu quân đề cập chuyện này, ta vẫn cho là con trai thuận miệng nói bừa, phiên bản thân cũng ko tin. Bây giờ được tai nghe mắt thấy, mới tin những điều này đều là chân thực. Fan tự xưng là thị thanh nữ Triêu Hoa kia thật là phong bốn tuyệt thế, vậy càng ngần ngừ Thánh mẫu Nương Nương mỹ mạo vô tuy vậy đến dường nào. Trượng phu ta thật có suôn sẻ làm sao, còn đứa trẻ con này hẳn cũng chưa phải bình phàm, con đã cần chịu khổ rồi, vừa hiện ra đã xa lánh mẹ… Lòng thật thấy mến tâm! vương vãi phu nhân vốn là bạn thiện lương, bèn đi đón đem đứa bé nhỏ trong tay lưu Ngạn Xương. Đúng khi đó đứa trẻ con mở nhì mắt tròn xoay nhoẻn mồm cười, khiến Vương thị nhói đau trong tim, nhẹ nhàng ôm đứa con trẻ vào lòng, trong tâm cũng tự nhiên và thoải mái nảy sinh tình chủng loại tử.

Vương phu nhân thấy phu quân vẫn đứng đó thương tâm, bèn dịu nhàng nắm lấy tay an ủi. Cả nhì vợ ông chồng nắm chặt tay nhau, từ nhủ từ nay vẫn tận tâm chăm lo đứa con bé xíu bỏng này.

*
Vợ ck Lưu Ngạn Xương tận trọng điểm tận lực chăm lo Trầm Hương. (Ảnh: kknews)

Chớp mắt đã hơn một năm trôi qua, vương phu nhân cũng sở hữu thai và sinh được một cậu đàn ông kháu khỉnh, đánh tên là Thu Nhi. Nhị đứa trẻ bự lên cùng nhau, được chăm sóc như nhau, yêu thương như nhau, đối đãi như nhau. Hai anh em cũng quấn quýt ko rời, thời thời xung khắc khắc cùng mọi người trong nhà như hình cùng với bóng, đều lúc ăn, ngủ, chơi đùa đều luôn có đôi.

Chẳng mấy chốc Trầm Hương đang lên 8 tuổi, còn Thu Nhi cũng rộng 6 tuổi rồi. Một ngày như hay lệ, nhị tiểu huynh đệ ăn sáng kết thúc liền đến trường cùng học. Vương phu nhân với Lưu Ngạn Xương ngồi trong nhà chủ yếu đang thanh nhàn đàm chuyện phiếm, rôm rả chuyện bên thì đùng một cái Trầm Hương và Thu Nhi hốt hoảng chạy về.

Vừa vào mang đến cửa, cả nhị gọi khủng “Cha, mẹ!” rồi quỳ xuống. Vương thị với Lưu Ngạn Xương không khỏi khiếp ngạc: “Có chuyện gì thế? Còn sớm cố gắng này cơ mà sao đang về rồi? xuất xắc là đã gây ra họa gì rồi?”.

Hai đứa trẻ em gật đầu, anh nhìn em, em nhìn anh, khiến cho Lưu Ngạn Xương lo sợ mắng rằng: “Súc sinh, còn không cấp tốc nhanh nói cho phụ vương biết!”.

Hai huynh đệ anh một lời, em một tiếng, nhắc lể đầu đuôi. Nguyên là, vào lớp có một các bạn đồng học tập tên là Tần quan tiền Bảo, là con trai của Tần thái sư đương triều hiện nay đã về hưu. Tần quan Bảo từ bé dại đã được nuông chiều chiều đề xuất rất hống hách ngang ngược, thường cậy thân phụ có quyền vắt mà ngang nhiên doạ bạn bè, hành sự vô lễ khiến ai nấy đầy đủ chán ghét. Bây giờ thầy dạy dỗ yêu cầu các trò hiểu thuộc bài xích khóa, mỗi người đọc một lượt. Tần quan tiền Bảo không thuộc bài, cho đến khi bị thầy phạt lại béo tiếng nhục mạ thầy: “Ông chỉ với lão già nghèo hèn, sao dám quản bạn dạng công tử ta đây?”.

Tần quan liêu Bảo vừa nói vừa giằng lấy loại thước trong tay thầy cùng đánh tới tấp. Trầm Hương cùng Thu Nhi thấy vậy, nhất thời nổi nghĩa khí hào hiệp, chạy ngay mang đến bắt lấy Tần quan lại Bảo. 2 bên ẩu đả, vô tình tấn công trúng vào huyệt thái dương khiến cho Tần quan lại Bảo bửa lăn ra bất động. Nhị tiểu huynh đệ biết đang lỡ tay làm bị tiêu diệt người, vô cùng run sợ bèn cấp chạy về nhà.

Lưu Ngạn Xương cùng Vương phu nhân sững sờ như bị dội một xô nước giá vào đầu, body toàn thân thấu lạnh, chân tay run rẩy, ngẩn người choáng váng, cả nửa ngày vẫn không hoàn hồn tỉnh lại. Lưu Ngạn Xương chỉ tay vào hai nam nhi mình: “Ngươi, ngươi, nhị kẻ nô tài đơn vị ngươi, có biết rằng sát nhân thì cần đền mạng hay không?”.

Xem thêm: Những Địa Điểm Chụp Ảnh Cưới Đẹp Nhất 4 Miền Bắc, 20 Địa Điểm Chụp Ảnh Cưới Đẹp Ở Sài Gòn Đẹp Nhất

*
giữ Ngạn Xương chỉ tay vào hai đàn ông mình: “Ngươi, ngươi, nhì kẻ nô tài công ty ngươi, có biết rằng gần cạnh nhân thì nên đền mạng xuất xắc không?”. (Ảnh: kknews)

Hai cậu nam nhi quỳ trên đất, gật đầu đồng ý lia lịa. Lưu Ngạn Xương trong thâm tâm vừa giận, vừa tức, lại vừa thương, giơ mẫu roi mây lên chực đánh, miệng mắng rằng: “Ta đánh hai kẻ nô tài vô tích sự đơn vị ngươi! chung cục hai ngươi ai là kẻ đánh chết người? nhanh nhanh nói thiệt ra! vương vãi pháp như núi, nhân mệnh như trời, rước mạng thường mạng, cũng bắt buộc trách vày sao phụ huynh không che chắn cho bên ngươi được!”.

Nào ngờ cả hai bạn bè cùng đồng thanh: “Là nhỏ đánh bị tiêu diệt người!”, “Con tình nguyện đền mạng!”.

Lưu Ngạn Xương cùng Vương phu nhân đứng kia choáng váng, không biết nên làm thế nào. Vương phu nhân ôm Thu Nhi vào lòng và hỏi: “Thu Nhi à, con rất có thể cũng biết, mạng người lớn như Trời, gần kề nhân nên đền mạng, đây chính là vương pháp chứ chưa phải trò đùa. Đền mạng sẽ nên chết, chết rồi đang không gặp lại chị em được nữa. Thu Nhi, Tần quan tiền Bảo rộng 10 tuổi, còn con chỉ vừa 6 tuổi, làm sao con hoàn toàn có thể đánh chết cậu ta được? chưa phải con đã đánh chết, yêu cầu không?”.

Nào ngờ Thu Nhi vẫn khăng khăng: “Mẹ, là bé đã đánh chết người”.

Lưu Ngạn Xương tâm phiền ý loạn, đứa con nào thì cũng là cốt nhục của mình, đứa con nào thì cũng không thể nỡ lòng buông vứt được. Vẫn biết Tần quan Bảo hách dịch ngang ngược, quen thuộc thói hoành hành, nhưng rốt cuộc cũng là một mạng người. Không dừng lại ở đó Tần thái sư vốn là nguyên lão trong triều, thế lực rất lớn, nghe nói cũng chưa hẳn người thiện lương. Con trai chết rồi, ông ta tốt nhất định sẽ không chịu để yên. Trong khi thấy Vương Tú Anh hỏi Thu Nhi như vậy, lưu Ngạn Xương trong trái tim đã như lửa đốt nay lại càng tức giận, nói: “Phu nhân, rõ ràng nàng tất cả ý nói Trầm Hương sẽ đánh bị tiêu diệt người, vậy yêu cầu là Trầm Hương phải đền mạng?”.

Rồi xoay đầu lại chú ý Trầm Hương, “À, đúng rồi, chưa phải nhà tín đồ đền mạng thì còn ai nữa đây? bé là đứa trẻ không tồn tại mẹ, sao sánh được với người ta có bà bầu yêu thương!”.

Nói rồi, trong tim lại càng thêm ảo não, nước mắt tuôn rơi.

Trầm hương quỳ đầu gối lê đi vài bước: “Cha, mẹ, xin đừng buồn. đàn ông bất hiếu đã gây ra họa mập làm liên lụy đến phụ thân mẹ. Xin cha mẹ đừng thừa thương tâm, cậu ta là do con tấn công chết, con bắt buộc phải đền mạng!”.

Nào ngờ Thu Nhi chỉ mới 6 tuổi cũng tranh phần về mình. Cả nhị đứa trẻ em quỳ bên dưới đất, luôn luôn miệng nhất quyết nhận lỗi, khiến cho vợ ông xã Lưu Ngạn Xương ngổn ngang trăm mối, trong lòng rối như tơ vò.

Lại nói, vương vãi phu nhân nghe lưu giữ Ngạn Xương rầy la trách, từ thấy trong thâm tâm có chút hổ thẹn. Chú ý Trầm Hương, lại chú ý Thu Nhi, nghĩ mang đến Thánh chủng loại Nương Nương hiện giờ đang bị đè bên dưới núi Hoa Sơn, lại nghĩ đến Thu Nhi đứa con bản thân ngừng ruột sinh ra, thiệt là cõi lòng rã nát, đứt đoạn ruột gan. Cuối cùng, vương phu nhân nén lòng nói với lưu giữ Ngạn Xương: “Lời của phu quân, thiếp đã rành mạch rồi. Suy nghĩ lại thì cần là Thu Nhi bắt buộc đền mệnh. Chỉ e là, Tần thái sư trước tiếng vẫn thân quen thói lộng hành, hôm nay khổ cực vì mất đi đứa con yêu dấu, hẳn sẽ không còn bỏ qua chuyện này, nói ko chừng vẫn bắt cả nhị đứa trẻ buộc phải đền mạng. Theo thiếp nghĩ, trường hợp họ vẫn bắt Thu Nhi thì Trầm hương cũng cực nhọc lòng bay được, chi bằng nhanh nhanh thu xếp mang lại Trầm hương thơm trốn đi new được!”.

Lưu Ngạn Xương gật đầu, vội vàng kéo Trầm hương lại cùng nói: “Trầm hương thơm con, mau lẹ bái tạ đại nghĩa cứu vãn mệnh của mẹ con đi”.

Dứt lời, hai cha con phần đa quỳ trước khía cạnh Vương phu nhân.

Vương phu nhân lệ tuôn như mưa, nhì tay đỡ trượng phu với nói nội địa mắt: “Phu quân xin đừng có tác dụng thế, tuy rằng thiếp là người ít chữ nhưng chưa hẳn là người không hiểu biết nhiều đại nghĩa. Vụ việc đến đoạn này đã nguy cấp lắm rồi, nói ko chừng binh mã Tần gia sẽ đến trong chốc lát. Phu quân hãy mau mau sở hữu bức thư của vợ vua đưa đến Trầm Hương, mau mau chuyển Trầm hương thơm qua cửa ngõ sau trốn đi bắt đầu được”.

Một lời sực tỉnh, lưu lại Ngạn Xương cấp vào thư phòng, kéo ra lá thư do Thánh mẫu Nương Nương đích thân viết mà cánh mày râu đã cẩn trọng cất giữ lại suốt 8 năm qua, rồi lại ngắn gọn vài câu nói cho Trầm mùi hương biết ngành ngọn duyên cớ. Mãi đến lúc này Trầm Hương mới biết chủng loại thân bản thân đang chịu nạn, phiên bản thân gánh bên trên vai nhiệm vụ cứu mẹ. Trầm hương thơm run run tiếp nhận thư của Thánh Mẫu, đồng thời dập đầu bố lạy trước giữ Ngạn Xương cùng Vương phu nhân: “Trầm Hương lạy tạ ơn dưỡng dục của phụ thân mẹ, xuyên suốt đời ko quên”. Tiếp đến cậu lại chũm tay em trai, cúi lạy Thu Nhi cha cái.

Vương phu nhân thừa đỗi bi thương, đáp rằng: “Trầm Hương bé ơi, sau đây mẹ trăm tuổi rồi, không hề ai bên mình, nếu con tất cả lòng thì nên đến trước mộc nhĩ mồ hoang của mẹ, tế bái bà bầu vài lạy, âu cũng là an ủi linh hồn bà mẹ trên trời, như vậy mới không uổng duyên phận mẫu mã tử của hai mẹ con ta!”.

Phu nhân với Lưu Ngạn Xương thuộc gạt nước mắt, hối hả đưa Trầm hương thơm ra cửa sau.

Xem thêm: Những Món Ăn Ngon Ở Thái Lan Ngon Quên Lối Về Ở Bangkok, Những Món Ăn Ngon Ở Thái Lan Phải Ăn Khi Du Lịch

Trầm hương vừa mới chạy đi ngoài thì trong bao phủ đã là một trong mớ lếu láo loạn. Tín đồ nhà chúng ta Tần phá cửa xông vào, bức vợ ck Lưu Ngạn Xương yêu cầu giao hai đứa trẻ em ra. Chúng ta bắt rước Thu Nhi rồi sục sạo khắp vị trí tìm Trầm Hương mà lại không được, sau cuối đành yêu cầu bỏ đi. Lúc này, vương vãi phu nhân khóc hết nước mắt và bổ xuống đất, chết giả một hồi lâu...